hachi8

Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo…

Giỏ trục trặc

Posted by hachi8 on Tháng Một 22, 2008

Hôm nay dọn phòng, thấy lại mẩu truyện ngắn rất hay trên báo HHT- mà mình đã cắt riêng ra từ lâu. Post lại lên đây :

Vài năm về trước, có một hội nghị hằng năm tổ chức gần bãi biển.
Đó là vào cuối mùa xuân nên không có tuyết để trượt tuyết, nước biển và tiết trời cũng chưa đủ ấm để tắm biển, nhưng khung cảnh vẫn đẹp như một tấm thiếp vậy.

Hàng trăm người đến dự hội nghị. Họ đến từ khắp đất nước. Trẻ và già, giàu và nghèo, với đủ dáng dấp và kích cỡ. Họ cùng về dự họp, dù học vấn và sự nghiệp của họ rất khác nhau.FESH MILK

Đến tối, họ tụ lại thành từng nhóm lớn, đốt lửa, ngồi quanh nói chuyện sau buổi tối. Mỗi người nhấm nháp cốc nước của mình và phá lên cười khi nghe các câu chuyện vui.

Nhưng chỉ một lúc, những câu chuyện đã dần đi theo hướng khác. Chúng trở nên nghiêm trọng khi Mike, một chàng trai trẻ mới hơn 20 tuổi nói rằng anh ta đang bị nghi ngờ có triệu chứng ung thư. Anh ta kể đo phát hiện sớm nên bệnh vẫn có thể chữa được kịp thời, nhưng dù sao anh ta cũng vô cùng thất vọng và đau khổ.

Một đôi vợ chồng đứng tuổi – Tom và Cheryl – an ủi Mike. Họ nói đứa con nhỏ của họ còn phải thay thận. Câu chuyện này làm mọi người xúc động và buồn bã.

Rồi một phụ nữ rơm rớm nước mắt kể chồng cô ấy mới bị tai nạn, vẫn nằm trong viện. Rồi một người khác nói anh ta bị mất việc và đang phá sản.

Từng người một, ai cũng kể những câu chuyện kinh khiếp nhất trong cuộc sống của mình và người thân. Ai cũng khổ, cuộc sống của ai cũng đầy nước mắt.

Cuối cùng, một ông cụ tự xưng tên là Hayes đứng lên. Không ai biết cụ từ đâu tới, chỉ biết giọng cụ nghe tự tin và chắc chắn. Cụ mỉm cười từ đầu buổi tối nhưng không nói nhiều. Cụ giơ ra một cái giỏ to:

– Mọi người hãy giúp tôi một chút. Chúng ta sẽ cùng thử việc này và tôi cần sự hợp tác của quý vị. Tôi sẽ phát cho mỗi người một mảnh giấy nhỏ, mỗi người hãy viết 3 trục trặc hoặc vấn đề lớn nhất trong cuộc sống của mình vào. Đừng ghi tên thật, chúng tôi sẽ giữ bí mật cho người viết.

Mọi người trong nhóm đều thấy thú vị và bắt đầu nghĩ. Sau khi mọi người viết xong, ông Hayes bảo họ gập kín các mảnh giấy và bỏ vào giỏ của ông. Mọi đôi mắt đều hiện lên ánh tò mò, nhưng họ đều làm theo và tự hỏi chuyện gì tiếp theo.

Ông cụ Hayes lắc cái giỏ rồi trộn cho các mảnh giấy tráo trong giỏ. Ông nói:

– Hãy đọc những vấn đề ghi trong mảnh giấy bạn nhặt và hãy thật thà hết sức có thể.

Rồi ông Hayes liếc nhìn người phụ nữ ngồi bên trái ông:

– Thư cô Lisa, liệu cô có muốn đổi những vấn đề hiện tại của cô với vấn đề mà cô đọc được trong mảnh giấy vừa nhặt không?

– Không…- cô Lisa e dè.

Ông Hayes lại hỏi người đàn ông ngồi cạnh cô Lisa như vậy. Câu trả lời lại là không.

Ông Hayes đi hỏi từng người một. Ai cũng có cơ hội trả lời. Mọi câu trả lời đều như nhau: không, không…Có tiếng xì xào “Tôi có thể giải quyết vấn đề của tôi, nhưng tôi không giải quyết được vấn đề mà tôi vừa nhặt được này”, “Ôi thế này tôi mới biết vấn đề của tôi chẳng là gì cả”, “Ôi sao lại có những người khổ đến thế”

Ông cụ Hayes ngồi lại vào chỗ mình, nhìn quanh phòng rồi nói:

– Các quí vị đều nghĩ vấn đề của mình thật khủng khiếp và mình là khốn khổ nhất. Quý vị có nghĩ như thế không? Các quý vị đều ước mình có thể ở vị trí của người khác. Nhưng khi tôi hỏi quí vị có muổn đổi không nếu có thể, sau khi quý vị đọc những mảnh giấy đó, thì chẳng còn ai muốn đổi. Chúng ta học được một điều rằng, dù có những khó khăn ta phải đối mặt, dù những lo lắng đang làm chúng ta không thể mỉm cười và không thể ngủ buổi đêm, thì chúng ta đều thấy rằng những vấn đề đó vẫn chưa là gì so với nhiều người khác. Phải chăng, than thở là bản chất của chúng ta và chúng ta thích thể hiện sự thất vọng và chán nản của mình và chúng ta luôn tìm ra được điều để buồn chán?

Mọi người nhìn ông cụ Hayes với ánh mắt cảm phục. Nhiều người gật đầu tán thành. Ông cụ Hayes chưa dừng lại:

Nhưng các bạn thân mến của tôi ạ, những gánh nặng của chúng ta đều có lý do cả đấy. Vì nếu không có chúng, chúng ta sẽ không cố gắng tìm giải pháp. Và nếu cuộc sống của chúng ta không có cố gắng, chúng ta sẽ không bao giờ tốt hơn, mạnh hơn, biết thông cảm hơn. Các bạn càng biết trân trọng hạnh phúc thì hạnh phúc càng đến với bạn nhiều hơn. Các bạn chỉ cần chú ý thì sẽ thấy điều đó mà.

Mọi người im lặng nhìn ông cụ Hayes. Những lời của ông cụ như đã xóa đi phần nhiều những căng thẳng và lo lắng của họ. Ông cụ Hayes uống nốt tách trà của mình rồi xin phép về nghĩ. Mọi người ngồi lại, bàn tán về những gì họ vừa hiểu được. Và đến đêm, nhiều người đã nói chuyện về hạnh phúc của mình thay vì những lo lắng buồn phiền. Mike quyết định sau khi chữa bệnh xong sẽ học ngành y để giúp đỡ người bệnh. Vợ chồng Tom và Cheryl quyết định sẽ gia nhập chương trình từ thiện hiến máu nhân đạo…

Sáng hôm sau mọi người dậy sớm, tinh thần sảng khoái. Khi họ quây quanh bàn ăn sáng, mọi người để ý không thấy cụ Hayes đâu. Khi có người vào phòng ông tìm thì thấy không có ai, đồ đạc đều gọn gàng như thể ông đã rời đi từ sớm lắm. Có điều, kể từ đó không ai gặp hay nghe nói tới ông cụ Hayes nữa. Chỉ có bài học ông cụ dạy mọi người là còn lại.

Nguyên bản từ chuyên mục cà phê chiều thứ bảy của báo HHT copy from Michael’s blog

2 phản hồi to “Giỏ trục trặc”

  1. tớ said

    – Nhưng các bạn thân mến của tôi ạ, những gánh nặng của chúng ta đều có lý do cả đấy. Vì nếu không có chúng, chúng ta sẽ không cố gắng tìm giải pháp. Và nếu cuộc sống của chúng ta không có cố gắng, chúng ta sẽ không bao giờ tốt hơn, mạnh hơn, biết thông cảm hơn. Các bạn càng biết trân trọng hạnh phúc thì hạnh phúc càng đến với bạn nhiều hơn

  2. tớ said

    post truyện này lên, vậy bạn đã đọc nó chưa… nó hay và thật ý nghĩa. cảm ơn bạn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: